Nhạc kịch “Lôi Vũ” – Sự tái hiện đầy cảm xúc
Tối ngày 8-6, tại Sân khấu Quốc Thảo (TP HCM), vở nhạc kịch “Lôi Vũ” của nhà văn Trung Quốc Tào Ngu đã được tái hiện sinh động qua bàn tay dàn dựng tài hoa của đạo diễn Quốc Thảo cùng dàn diễn viên trẻ triển vọng.

Đạo diễn Quốc Thảo giao lưu với khán giả về vở nhạc kịch ông chăm chút cho dàn diễn viên trẻ
Kể lại một bi kịch bằng hơi thở hiện đại
“Lôi Vũ” vốn là một vở kịch mang cấu trúc chặt chẽ, với những xung đột giai cấp, đạo đức, tình yêu bị bóp nghẹt giữa một xã hội mục ruỗng. Khi được đạo diễn Quốc Thảo chuyển thể thành nhạc kịch, những lớp lang cảm xúc ấy lại càng thăng hoa.
Giai điệu, tiết tấu và cả những chuyển cảnh đầy sáng tạo đã khiến không gian sân khấu trở thành nơi giao thoa giữa hiện thực và ẩn dụ, giữa tiếng nói nhân vật và nỗi niềm người xem.

Hữu Khang (Lỗ Quý), Đoàn Cảnh Nghi (Lỗ Tứ Phượng) trong vở “Lôi Vũ”
Dàn diễn viên trẻ – sức sống mới cho tác phẩm cũ
Một điểm sáng nổi bật là sự thể hiện đầy cảm xúc và kỷ luật sân khấu của dàn diễn viên trẻ. Mỹ Thanh trong vai Thị Bình thể hiện một người phụ nữ cũ kỹ, nhẫn nhịn và đầy nỗi đau thầm lặng.

Mộc Anh (Phồn Y), Đoàn Cảnh Nghi (Lỗ Tứ Phượng) và Thành Hưng (vai Chu Xung)
Minh Huy (Chu Bình) và Mộc Anh (Phồn Y) mang đến hình ảnh đôi tình nhân đầy lý tưởng nhưng bất lực trước định kiến và sự thật nghiệt ngã.
Kết nối cảm xúc qua diễn xuất
Hoàng Kim Tiến (Chu Phác Viên) và Thành Hưng (Chu Xung) đã thể hiện tốt hình ảnh hai người đàn ông trong ngôi nhà quyền lực, cha bị tha hóa bởi dục vọng nhưng cứ cố diễn vai đạo đức, còn con trai trong bản dựng này – Chu Xung lại là kẻ phản kháng để chuốc lấy bi kịch.

Chu Bình (Quốc Thảo) trao bằng tốt nghiệp cho Chu Bình (Minh Huy) – vai diễn này đã từng đưa tên tuổi nghệ sĩ Quốc Thảo nổi tiếng thập niên80 thế kỷ trước
Một bước tiến cho nguồn nhân lực trẻ
Qua sự dàn dựng của Quốc Thảo và sự nhập vai cảm xúc của thế hệ diễn viên trẻ, nhạc kịch “Lôi Vũ” đã thực sự trở lại, không phải như một tác phẩm sân khấu cũ kỹ, mà như một tiếng chuông đánh động vào những vùng ký ức chưa bao giờ ngưng nhức nhối của một xã hội từng tan hoang, và của những con người chưa bao giờ thôi khao khát được sống là chính mình.