Trường hợp của vận động viên Ruth Chepngetich bị đình chỉ thi đấu tạm thời do chất cấm trong mẫu thử nước tiểu gần đây đã đặt ra nhiều câu hỏi về uy tín của cô cũng như tính hợp pháp của nhiều kỷ lục thế giới lâu đời khác trong lĩnh vực điền kinh, vốn đang bị nghi ngờ có liên quan đến doping.

Chepngetich đã lập kỷ lục mới tại Chicago Marathon vào ngày 16/10/2024 với thành tích 2 giờ 9 phút 57 giây, tuy nhiên mẫu xét nghiệm chất cấm của cô được lấy từ ngày 14/3, không liên quan đến thành tích phá kỷ lục tại sự kiện này. Bên cạnh đó, người đại diện của Chepngetich, Federico Rosa, cũng đang bị chú ý do có quá khứ liên quan đến các vận động viên dính líu đến doping.

Rosa là một ‘ông trùm’ môi giới vận động viên người Italy, từng đại diện cho nhiều vận động viên hàng đầu thế giới, trong đó có ít nhất 8 người bị dính líu đến các vụ án doping. Sự liên quan của Rosa đến các vận động viên này đã đặt ra nhiều nghi ngờ về tính sạch sẽ của các kỷ lục thế giới trong điền kinh.

Ngoài trường hợp của Chepngetich, nhiều kỷ lục thế giới khác trong điền kinh đang bị xem xét kỹ lưỡng do nghi vấn doping, đặc biệt là những kỷ lục được thiết lập từ rất lâu trước khi có các quy trình xét nghiệm và công nghệ phát hiện tiên tiến như hiện nay.
Một số kỷ lục thế giới gây tranh cãi nhất bao gồm kỷ lục của vận động viên người Đông Đức Marita Koch ở nội dung chạy 400m nữ với thời gian 47 giây 60, thiết lập vào năm 1985. Thành tích này vẫn chưa bị vượt qua và nhanh hơn gần 0,4 giây so với bất kỳ nữ vận động viên nào khác từ đó đến nay.

Ngoài ra, vận động viên người Tiệp Khắc Jutta Kratochvilova cũng lập kỷ lục thế giới nội dung 400m với thành tích 47 giây 99 tại Giải vô địch điền kinh thế giới 1983. Tuy nhiên, với sự phát triển của công nghệ检测 và quy trình kiểm tra doping hiện đại, nhiều người thắc mắc liệu các kỷ lục này có thực sự đạt được một cách sạch sẽ.

Vận động viên người Cuba Javier Sotomayor thiết lập kỷ lục thế giới nội dung nhảy cao nam vào năm 1993 với độ cao 2,45m, nhưng sau đó bị phát hiện dương tính với cocaine và chất cấm nandrolone. Điều này đã đặt ra nhiều nghi ngờ về tính hợp lệ của kỷ lục này.

Không chỉ có vậy, vận động viên người Trung Quốc Wang Junxia cũng nắm giữ kỷ lục thế giới nội dung 3.000m và 10.000m nữ, nhưng chiến công của cô bị phủ bóng bởi nghi vấn doping kéo dài nhiều thập kỷ.

Cuối cùng, vận động viên người Mỹ Christian Coleman bị cấm thi đấu hai năm do vắng mặt trong ba lần kiểm tra doping ngoài thi đấu, nhưng chưa từng bị phát hiện dương tính với chất cấm. Những trường hợp như vậy đã làm dấy lên lo ngại về tính minh bạch và công bằng trong thể thao.
Những kỷ lục này vẫn được lưu giữ trong sách kỷ lục, dù có không ít hoài nghi xoay quanh tính hợp lệ. Việc xem xét và xác minh lại các kỷ lục thế giới trong điền kinh sẽ giúp đảm bảo tính công bằng và minh bạch cho các vận động viên cũng như môn thể thao này.